MỤC LỤC – Nhất chủy mao

TÁC PHẨM: Nhất chủy mao 

Tác giả: 妄起无明 – Vọng Khởi Vô Minh

Thể loại: Hiện đại, đô thị, oan gia, công X công, HE

Độ dài: Hoàn 75 chap.

nguồn raw: Tĩnh Lâm Hiên

Văn án

Hai Công gặp nhau, sẽ có một người thành thụ. Hai tên khốn gặp nhau, sẽ có một người bị tổn thương. Cẩu cắn cẩu, rốt cục cũng là một miệng đầy lông mà thôi. Vậy thì hai tra công gặp nhau, ai thành thụ, ai bị tổn thương? Đoán xem?

biên tập đánh giá

Kha Hiểu Hi mất rất nhiều công sức mới từ Bắc Kinh đến chờ ở trạm xe đón Phương Thiết Quân con bạn tốt của mẹ.

Người muốn ở nhờ khiến Kha Hiểu Hi  – một người có bệnh thích sạch sẽ không nhịn được nữa, chỉ hi vọng người “dở bẩn lộn xộn”  mau chóng ra ngoài tìm nhà ở.

Chỉ là hắn chậm rãi phát hiện, người “dở bẩn lộn xộn” không chỉ nấu ăn ngon, thói quen không vệ sịnh đã dần sửa không ít.

Khiến Kha Hiểu Hi càng không nghĩ tới chính là, Phương Thiết Quân ở cùng với hắn cũng là một GAY.

Cái gọi là hai công gặp gỡ, tất có một thụ.

Nếu hai tra công gặp gỡ, ai sẽ bị ai tổn thương?

PASS: gmm – CHO CHƯƠNG H

CHÍNH VĂN

CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4
CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8
CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16
CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20
CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28
CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32
CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40
CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44
CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52
CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56
CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64
CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68
CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75

CHÍNH VĂN HOÀN

Advertisements

chương 39 – nhất chủy mao

Chương 39:

“Bởi vì con gái cậu đến nên mấy ngày như vậy không liên lạc với tôi?”

“Ừ, sau khi thuê xong cửa hàng kia tôi vốn dự định gọi cho cậu, nhưng ngày hôm đó vừa hay mẹ tôi gọi điện thoại tới nói không tìm thấy Yên Yên. Tôi gấp đến độ không được liền nhanh chóng đi sân bay, thế nhưng tối đó không thể mua vé nên tôi mua vé sáng ngày hôm sau. Kết quả đợi đến khi đăng ký thì nhận được điện  thoại của Yên Yên bảo đến trạm xe lửa đón nó, thì ra con bé lén lút rời nhà đến tìm tôi.

“Mấy ngày kế tiếp tôi gần như chạy tới chạy lui hai ngôi nhà. Bên kia không cần phải nói, vốn dĩ nó là cái bán thành phẩm còn ngôi nhà?y bên này tôi thuê lại nó cũng không có ý định ở dài kỳ. Kế hoạch của tôi là chờ khi quán ăn gần xong, ổn định chút thì thay đổi một ngôi nhà lớn hơn đón Yên Yên đến lo chuyện chuyển trường của con bé. Vì thế trước đó tôi căn bản không quét dọn nhà bao giờ, đồ vật cũng không đặt mua, sopha, bàn trà, tủ quần áo.. thật nhiều đồ mấy ngày nay phải đi mua mua sắm sắm. Bên kia tiền thuê đã giao xong, không thể trì hoãn, bên này hỏi Yên Yên làm sao tới tìm tôi thì con bé sống chết không nói, nói cứng một chút thì nó liền khóc, tôi chỉ có thể đem gian nhà dọn dẹp qua rồi chậm rãi nghĩ cách khuyên con bé.”

“Những ngày qua thực sự là bận đến sứt đầu mẻ trán tè ra quần, tôi cảm thấy mình cũng sắp lăn qua lăn lại gần chết rồi. Cậu nói xem tôi nào có thời gian cùng tinh lực gọi điện thoại cho cậu đây? Lại nói chuyện lớn như vậy tôi làm sao nói qua điện thoại đây? Hơn nữa Yên Yên vẫn luôn bên cạnh tôi, coi như tôi muốn nói qua điện thoại cho cậu thì cũng không cách nào nói rõ.”

Kha Hiểu Hi gật gù, “Là tôi trách oan cậu…. Ngày đó ở khách sạn, cậu nói muốn cùng tôi phát triển quan hệ ổn định lâu dài, nhưng có một số việc vẫn không giải quyết, đó chính là chuyện con gái cậu? Cậu không thể chuyển tới ở cùng tôi cũng bởi vì có kế hoạch đem con gái đến Bắc Kinh ở cùng?”

“Ừ, tôi vẫn không biết mở miệng như thế nào. Yên Yên hiện tại mười hai tuổi, đến khi con bé thi đại học rồi lập gia đình, e rằng cần thời gian mười mấy năm. Yên Yên từng nhìn thấy tôi với bạn trai cùng nhau, có điều tôi vẫn chưa chính thức nói với con bé tôi là G, tôi cũng không biết con bé có chấp nhận tiếp thu một người không có quan hệ máu mủ bên người hay không, bây giờ đã đến thời kỳ phản nghịch của nó rồi. Tôi không biết nói chuyện này với cậu thế nào, càng sợ nói xong đem cậu dọa chạy rồi không muốn tiếp tục gặp tôi. Dù sao… đổi lại là ai cũng không phải chuyện dễ dàng. Ừm.. Có điều nếu ngày hôm nay cậu tìm tới thì tôi sẽ nói rõ ràng với cậu. Cậu cứ suy nghĩ kỹ càng một chút, nếu như cậu muốn tiếp tục cuộc sống một người không ràng buộc gì, tôi vậy… tôi sẽ..”

Phương Thiết Quân càng nói càng kích động, đến thuốc đốt đến ngón tay cũng không cảm giác được gì, hắn cố gắng biểu đạt lời nói của chính mình rõ ràng hơn. Không biết làm sao,  những việc đều là do Phương Thiết Quân làm ra nhưng Kha Hiểu Hi chính là không tên cảm thấy đau lòng.

Gảy rớt tàn thuốc lá của mình, vừa kéo thuốc lá trong tay Phương Thiết Quân dập tắt, Kha Hiểu Hi nắm chặt tay Phương Thiết Quân, ” tên ‘Yên Yên’ này là cậu đặt sao?”

Có lẽ là hắn cảm giác được cường độ tràn ngập an ủi ý tứ hàm xúc của Kha Hiểu Hi, Phương Thiết Quân bình tĩnh lại không lộn xộn nữa, “Làm sao cậu biết?”

“Cậu thích hút thuốc như vậy.”

Phương Thiết Quân cười lắc đầu, “Yên đầu là xinh đẹp, Yên thứ hai là thuốc, nhưng cũng không phải là thuốc. Thời điểm con bé xuất hiện trước mắt tôi lại như xuất hiện “yên vụ” ngăn trở đường đi của tôi, khiến tôi không thấy rõ phương hướng, không biết nên làm gì. Nhưng khi xuyên qua yên vụ nắm giữ lấy con bé, tôi mới biết được con bé là món quà tốt nhất ông trời tặng cho tôi.”

(yên vụ – sương mù.)

Kha Hiểu Hi cũng cười , “Hóa ra là như vậy, thật là tình thơ ý hoạ.”

Phương Thiết Quân rút tay ra khỏi bàn tay của Kha Hiểu Hi cầm khăn mặt đưa tới trước mặt cậu, “Giờ cậu có thể cho tôi xử lý vết thương của cậu ổn thỏa được không.”

Kha Hiểu Hi không nhúc nhích, “Có chút thũng mà thôi, mặc kệ nó thì nó cũng ổn.”

“Như vậy sao được, có nơi bị rách da, vừa nhìn là biết bị đánh, nếu bị nhiễm trùng thì làm sao bây giờ?”

Phương Thiết Quân cẩn thận lau mặt cho Kha Hiểu Hi sau đó thoa thuốc lên nơi bị trầy xước rồi dán băng cá nhân vào. Kha Hiểu Hi nhìn chằm chằm đôi mắt của hắn lòng hơi động, “Thiết Quân, vừa nãy cậu nói, tôi…”

Thân thể Phương Thiết Quân nghiêng về phía trước, dùng đôi môi của mình ngăn chặn lời nói của Kha Hiểu Hi. Sau đó hắn ngẩng đầu lên khều tóc rơi trên trán cậu, “không muốn dễ dàng đáp ứng hoặc từ chối cái gì đó. Nhìn bộ dạng của Yên Yên chắc chắn không sớm trở về, cho con bé cũng cho mình một ít thời gian, thử ở chung rồi suy tính kỹ càng hơn.”

Kha Hiểu Hi nhìn Phương Thiết Quân nháy mắt một cái, “Được.”

Ý kiến của Phương Thiết Quân không tồi: dù sao chuyện này đối với ai cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

“Tôi đi giặt qua khăn mặt.” Phương Thiết Quân đậy kín hộp thuốc rồi đứng lên.

Trong phòng vệ sinh truyền đến tiếng nước chảy rầm rầm, cửa phòng bị đẩy ra, Phương Yên Yên nhô đầu ra xác định chỉ có một người Kha Hiểu Hi, con bé liền đi ra ngồi xuống nơi Phương Thiết Quân vừa ngồi.

“Chú Kha, chú theo người ta đánh nhau sao?”

Kha Hiểu Hi nhìn người con gái như thiên sứ trước mắt, chợt vì chính mình là cảm thấy một trận bi thương. Tôi thực sự là một “mẹ kế” số khổ, sau đó có phải nghĩ biện pháp lấy lòng tiểu nha đầu này không? A? Tại sao không phải bố dượng đây?

“Là đánh nhau, có điều bị thương không nghiêm trọng, rất nhanh sẽ tốt đẹp.”

“Chú thích ba ba con?” thiên chân vô tà trong mắt Phương Yên Yên trong nháy mắt biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Vấn đề quá đột nhiên, Kha Hiểu Hi sửng sốt một chút, “A?”

“Rất nhiều người yêu cha con, nam nữ đều có, bất quá cha không thích nữ. Chú không đủ soái, cũng không đủ đẹp đẽ. Cha sẽ không đi cùng với chú quá lâu.”

Kha Hiểu Hi choáng váng: đứa nhỏ này… Không phải thiên sứ…

Cửa phòng vệ sinh vang một tiếng, Phương Thiết Quân đi ra , “Yên Yên? Không phải cho con mau chóng ngủ sao?”

Phương Yên Yên trở mặt khôi phục bộ dạng chọc người thương yêu, “Con nhìn qua vết thương của chú Kha một chút.”

Phương Thiết Quân đi tới kéo con gái, “Ừ, chú không có chuyện gì, con mau đi ngủ đi.”

Phương Yên Yên ngẩng đầu lên nhìn Phương Thiết Quân hướng hắn mở hai tay ra, “Ba ba ôm con đi vào.”

Phương Thiết Quân cười cúi người xuống, đầy mặt hạnh phúc ôm lấy con gái, “Lớn như vậy còn làm nũng, thật khiến người chê cười.”

Ở thời điểm Kha Hiểu Hi nhìn chằm chằm người cha ôm con gái hướng phòng ngủ đi đến, Phương Yên Yên khoát tay lên vai hắn, tóc đen từ bên mặt cô rủ xuống trên lưng Phương Thiết Quân, con mắt đen như mực đối đầu với tầm mắt Kha Hiểu Hi nở lên nụ cười cực kỳ quỷ dị.

Trong phút chốc, cô bé trong mấy bộ phim ma kinh dị từng cái né qua trong đầu Kha Hiểu Hi, da đầu cậu tê rần một thân nổi da gà.

Phương Thiết Quân từ phòng ngủ đi ra xoay xoay lưng, “Phải nhanh nhanh thay một ngôi nhà hai phòng, con gái lớn rồi, cứ theo tôi một giường thật không tiện.”

Kha Hiểu Hi sượt một hồi từ trên ghế sa lông nảy lên, “Tôi giúp cậu tìm! Tối về tôi liền lên mạng tra cho cậu!”

Phương Thiết Quân nhìn Kha Hiểu Hi gãi đầu một cái, “Cậu kích động như vậy làm gì?”

“Tôi… Kích động sao?”

“Cậu nói xem?”

“Được rồi, chính là… Cậu không phải nói cùng Yên Yên ngủ một cái giường không tiện sao.”

Phương Thiết Quân nở nụ cười, “Cậu có phải là sợ Yên Yên ở chỗ này, tôi đem tinh lực đặt trên người con bé gần như không chú ý cậu đúng không?”

Kha Hiểu Hi tránh né ánh mắt Phương Thiết Quân, “Không phải có loại thuyết pháp: con gái là tình nhân kiếp trước của cha sao.”

“Vì thế cậu ghen tị?”

Kha Hiểu Hi bĩu môi, “Ghen với con gái cậu thì có gì hay ho chứ, đừng hả hê.”

Phương Thiết Quân càng bật cười, “A, cậu rốt cục khôi phục thái độ bình thường đối với tôi rồi. Cứ như vậy thoải mái nhất.”

Kha Hiểu Hi lườm hắn một cái, “Hèn hạ… A!”

Phương Thiết Quân giơ tay ở trên mũi sưng lên của Kha Hiểu Hi ấn xuống một cái, “Hèn hạ thì gần như hèn hạ đi, tôi tình nguyện.”

chương 38 – nhất chủy mao

Chương 38:: Nước nóng luộc ếch

Cứ như thế một đường nghiến răng nghiến lợi cân nhắc trước sau, đúng 11 giờ Kha Hiểu Hi mới đứng trước cửa Phương Thiết Quân.

Trước tiên cậu đem lỗ tai dán trên cánh cửa một lúc, không nghe thấy âm thanh gì. Kha Hiểu Hi giơ tay lên.

Coong coong ── gõ cửa hai lần, cậu rũ tay xuống kiên trì chờ đợi.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng từ trong nhà truyền đến, Kha Hiểu Hi đột nhiên ngừng thở thần kinh cực kỳ căng thẳng: sẽ thấy cái gì? Một người đàn ông trần trụi quyến rũ trên eo quấn khăn tắm? Một người phụ nữ trần trụi quyến rũ trước ngực quấn khăn tắm? Hay là Phương Thiết Quân cùng một người đàn ông khác đang toàn thân trần trụi? Hay là Phương Thiết Quân cùng với một nam một nữ? Trong phòng sẽ có những ngọn nến hay dây xích với bầu không khí quỷ dị…

Đang lúc suy nghĩ lung tung, cửa mở: một người con gái chừng 10 tuổi mặc bộ váy ngủ xuất hiện trước tầm mắt của Kha Hiểu Hi.

“Ách… Xấu hổ, có lẽ chú đi nhầm.” Kha Hiểu Hi xoay người muốn xuống lầu, chắc hẳn do bản thân quá sốt ruột nên nhìn lầm địa chỉ.

“Yên Yên? Không phải nói cho con phải hỏi rõ ràng người ở ngoài mới mở cửa…” Phương Thiết Quân hai tay tràn đầy bọt nước từ trong phòng đi ra đứng cạnh con gái, lúc nhìn thấy Kha Hiểu Hi mới há to miệng quên cả lời muốn nói.

Kha Hiểu Hi kinh ngạc vạn phần đồng thời trong đầu lé qua mấy từ thật nhanh: Lori, biến thái, luyến đồng, kê kê quái đản…

“Hiểu… Hiểu Hi? Sao cậu lại tới đây?” Phương Thiết Quân khép lại miệng, lau tay qua ở vạt áo rồi hướng ra cửa, “Mặt cậu làm sao vậy? Theo người khác đánh nhau?”

Kha Hiểu Hi trừng mắt đối mặt với Phương Thiết Quân lại nhìn qua người con gái bên cạnh, nói không ra lời.

Phương Thiết Quân đi lên trước đem Kha Hiểu Hi kéo vào trong phòng rồi đóng cửa lại, “Yên Yên, lấy cho chú này đôi dép.”

Cô bé lấy một đôi dép đặt trước Kha Hiểu Hi, Kha Hiểu Hi máy móc cởi giày rồi đi dép vào, Phương Thiết Quân lôi cậu đi tới nhà rồi đặt xuống ghế salong.

“Yên Yên, rót cho chú cốc nước.” Phương Thiết Quân hướng về phía phòng đồng thời nói với cô bé.

Con gái được Phương Thiết Quân gọi là Yên Yên cẩn thận từng li từng tí bưng tới chén nước trần đầy tới bàn trà trước mặt Kha Hiểu Hi. Nhưng cậu chỉ nhìn cô bé chằm chằm đến một lời cảm ơn cũng quên nói.

Cô bé rất trắng, làn da trắng lộ ra khuôn mặt hồng hào ngũ quan đoan chính đến không thể đoan chính hơn, mái tóc dày thẳng mượt xuống tận eo, dưới tóc mái là đôi mắt tựa như đang run rẩy. Bé mặc một chiếc váy ngủ bông dài xuống mắt cá chân dát cho vải, cổ áo ống tay cùng đường viền đều bằng hoa, thêm chiếc vòng hoa thì chính là thiên sứ. Nhìn một lúc Kha Hiểu Hi dĩ nhiên cảm thấy cậu bị ánh sáng trên người bé tỏa ra đến không mở mắt ra được.

Phương Thiết Quân đi ra, trên tay cầm thêm một hộp sắt và khăn lông ướt.

“Yên Yên, con không phải mới vừa rồi nói muốn ngủ sao? Nhanh đi ngủ, ba ba có việc cùng… Nha, đúng rồi, Yên Yên, đây là chú Kha. Hiểu Hi, đây là… Con gái của tôi, Phương Yên Yên.”

“chào chú Kha.” Phương Yên Yên chắp tay sau lưng trên mặt mang theo ít ngượng ngùng chào hỏi Kha Hiểu Hi.

Kha Hiểu Hi ngơ ngác nhìn cô bé không có phản ứng. Phương Thiết Quân sờ sờ đầu bé lại vỗ vỗ vai của cô, Phương Yên Yên xoay người ôm lấy eo Phương Thiết Quân đem đầu kề sát ngực hắn rồi sượt sượt, “vậy con đi ngủ.”

“Ừ, ngoan.” Phương Thiết Quân kéo xuống cánh tay Phương Yên Yên đem bé đẩy về hướng về phòng ngủ.

Phương Yên Yên chạy trở về phòng, trước khi vào cửa bé liếc nhìn qua Kha Hiểu Hi một chút.

Cửa phòng ngủ cạch cạch một tiếng rồi đóng lại, Phương Thiết Quân cũng ngồi xuống ghế salông. Hắn cầm lấy khăn lau qua mặt Kha Hiểu Hi.

Kha Hiểu Hi đẩy tay hắn ra, “Cậu nhận con gái nuôi?”

Phương Thiết Quân thu tay về đem khăn mặt đặt trên hộp sắt, “Cậu xem kịch cẩu huyết quá nhiều rồi à? Không phải, con ruột tôi.”

Kha Hiểu Hi có chút dở khóc dở cười, “Cậu bao tuổi?”

“Hai mươi chín.”

“Cô bé bao tuổi?”

“Mười hai.”

“Cậu mười bảy tuổi liền làm ba ba ?”

“Cậu nhớ tôi đã nói với cậu sơ nhị thành tích tôi quá kém, cha tôi muốn tôi đi lính. Tôi vì để ông hết hi vọng liền để bạn xăm trên vai, sau đó tôi nói muốn học nấu nướng khi định hướng nghề nghiệp lên cao trung, cha tôi không còn cách nào khác liền đáp ứng.”

“Nhớ tới.”

“Thời điểm đó là lúc tôi quen mẹ Yên Yên.”

“Các cậu là bạn học?”

“Không phải. Khi đó cô ấy hai mươi tuổi, chúng tôi ở phòng trượt băng quen biết.”

“Phòng trượt băng?”

“Ừ, thời cao trung địa phương trốn học tất nhiên là quán game, quán bi-a, rạp chiếu phim, chỗ tán gái tất nhiên là sân trượt patin với phòng khiêu vũ. Đừng nói cho tôi là cậu không biết.”

“Biết.”

“Khi đó tôi so với hiện tại thấp không ít, lại ra xã hội quá sớm, vì thế lúc trốn ra ngoài chơi vẫn thường thường giả mạo là mười chín hai mươi tuổi sẽ không người nhận ra. Có lần tôi cùng một nhóm người đi trượt patin thì quen biết mẹ Yên Yên. Em ấy rất đẹp, rất nhiều người theo đuổi. Có thể trong nhiều người như vậy cô ấy coi trọng tôi, tôi nhất thời đắc ý vênh váo rồi cùng với em ấy sống chung. Sau dó không bao lâu chúng tôi liền lên giường, có điều chỉ một lần như vậy, là cô ấy chủ động. cậu biết đấy, tôi lúc ấy là đứa trẻ mười sáu tuổi thì biết cái gì chứ. Sau đó cô ấy thấy không đúng, tôi không thể làm gì hơn là nói thật, cô ấy không chịu được nên chia tay. Chuyện như vậy cứ thế trôi qua, không nghĩ tới một năm sau cô ấy quay lại xuất hiện trước mặt tôi, trong lồng ngực có một đứa bé, đó là Yên Yên.”

“Cô ấy biết mình mang thai thì thai đã sắp bốn tháng, trong nhà biết ép hỏi cha đứa bé là ai, cô ấy không chịu nói, người trong nhà muốn cô đi phá thai. Cô ấy đi bệnh viện nhưng nhìn dụng cụ trên bàn đã sợ hãi muốn chết liền chạy trốn. Sau đó cô ấy đi về nhà chị gái mãi đến khi sinh con ra. Em ấy vốn muốn cả đời này không kết hôn, cảm thấy một người mang theo con gái như thế này rất tốt, thế nhưng trước đây không lâu cô ấy gặp một người đàn ông tốt, không thể để cho người kia biết tồn tại của đứa bé kia, vì lẽ đó…”

“Tôi ôm con về nhà nhưng cha tôi không cho vào cửa, tôi nhớ lúc đó là mùa thu, trời mưa. Cậu có thể hiểu được một thiếu niên mười bảy tuổi ôm một đứa bé không đến một tuổi đứng trong mưa không?”

Hình ảnh rất Quỳnh Dao, hiện thực xúc động đến tận xương. Kha Hiểu Hi nói không ra lời.

Phương Thiết Quân từ dưới bàn trà lấy ra cái gạt tàn rồi châm thuốc, “Chính là vào lúc ấy, cha tôi đề cập với tôi chuyện đi cao trung rồi thi đậu đại học. Ông nói tôi đáp ứng thì nhà này mới nhận đứa con, bằng không thì tự bản thân nghĩ biện pháp.”

“Cha cậu cũng không phải muốn dùng biện pháp này bức cậu đi học cho giỏi chứ? Cháu gái của mình cũng không đến nỗi mặc kệ.”

“Có thể đi. Nhưng khi đó tôi hận chết ông.”

“Ba mẹ cậu giải thích với người ngoài như thế nào đây? Trong nhà có thêm một đứa bé là chuyện không giấu được.”

“Đúng đấy, không giấu được. Anh của tôi khi đó mới vừa lên đại học, không thể nói là của tôi, cũng không có thể nói là của hắn, ba mẹ tôi nghiên cứu đã lâu, cuối cùng ông ta nói đó là người thân thích sinh ra, sợ không nuôi nổi nên mới gửi ở nhà tôi.Thế nhưng chuyện như vậy không lừa được bao lâu, đợi được lúc tôi lên đại học thì làng xóm láng giềng đều biết nó là con tôi. Có điều tôi từ nhỏ đã không nghe lời, cả ngày bị cha tôi đánh đầy lưng, sau lưng bị người đâm chọt đã quen nên khi lên đại học liền rời khỏi nhà, cũng không cảm thấy như thế nào cả.”

“Bị đâm quen rồi? Thật sự quen rồi cậu còn chạy tới Bắc Kinh sao?”

“Trẻ người non dạ làm người khác mang bụng với việc ngoại tình với con rể chiến hữu của cha cùng với việc come out vốn là hai chuyện khác nhau có được hay không. Tôi mang Yên Yên đi ra ngoài người ta bình thường còn chào hỏi còn cùng Yên Yên chơi đùa, dù như thế nào đi nữa nếu nói đó là con gái tôi cũng còn được yêu thích. Nhưng sau khi bị biết mình là G thì sao đây? Đứa con trai nhà hàng xóm mới vừa lên cao trng theo tôi nói chuyện hàn huyên một hồi, mới quay đầu tôi liền thấy cha hắn đánh cho hắn một cái bạt tai. Sau đó đứa bé kia còn chạy theo tôi hướng tôi giải thích, nói cha hắn không phải lo lắng hai chúng ta sẽ thế nào mà chính là sợ hàng xóm nhìn thấy rồi chỉ chỉ chỏ chỏ. Ai__ nhân ngôn thật đáng sợ!”

“Cho tớ một điếu.” Kha Hiểu Hi hướng Phương Thiết Quân duỗi ra hai ngón tay.

Phương Thiết Quân nhìn cậu, từ trong hộp thuốc lá lấy ra một điếu, bỏ vào miệng mình châm lửa cũng không đưa thuốc tới cho Kha Hiểu Hi, mà dùng ngón tay của mình mình mang thuốc trực tiếp đặt bên miệng cậu, đồng thời nói một câu: “đừng nó nuôi dưỡng thói quen thiếu đánh này, đối với thân thể không tốt.”

Kha Hiểu Hi dùng sức hút một hơi thuốc, tựa hồ có hơi rõ ràng : trên người Phương Thiết Quân lộ ra một dòng nước sôi sùng sục, mà chính mình là con ếch trong nước kia.

“Bởi vì con gái cậu đến nên mấy ngày như vậy không liên lạc với tôi?”

chương 37 – nhất chủy mao

Chương 37:── nước ấm luộc ếch.

Một tuần không dài cũng không ngắn, chớp mắt một cái cũng gần như qua, cũng phát sinh rất nhiều chuyện.

Lý Mặc Hàm sau khi trở về cùng với tổ nhóm Kha Hiểu Hi dành bốn ngày làm thêm một hơi đem quảng cáo sản phẩm mới cùng với video trên mạng làm hoàn toàn xong xuôi.

Trên đường lái xe về nhà gặp phải một chiếc đèn đỏ dài đằng đẵng, Kha Hiểu Hi vẻ mặt nghiêm nghị, tâm tình hậm hực nhìn chằm chằm dòng xe cộ trên đường.

Buổi tối tuần trước sau khi ăn cơm xong, hôm sau Phương Thiết Quân phát blog với nội dung là bức ảnh phòng trống, giải thích đàng dưới chính là cửa hàng mới thuê lại. Lúc đó Kha Hiểu Hi đang bộn bề nhiều việc, trong lòng lại đang bực tức nên không để ý đến. Từ đó Kha Hiểu Hi gần như không có bất cứ tin tức nào của Phương Thiết Quân. Không điện thoại, không tin nhắn, không có tin nhắn để lại qua mạng, không có phát blog mới, không có thứ gì cả.

Kha Hiểu Hi vừa mới đầu cũng không suy nghĩ nhiều, còn cho rằng Phương Thiết Quân thuê quán nên trang trí dọn dẹp sẽ bận bịu. Sau khi thấy mình gần xong xuôi muốn gọi cho Phương Thiết Quân cuộc điện thoại mới đột nhiên cảm thấy: muốn làm một người yêu đường hoàng chân chính thì lúc thuê nhà xong hẳn là nên gọi điện thoại cho mình biết chứ!? Này không phải xác minh phản ứng ngày hôm ấy!? Tên khốn đó muốn cùng tôi nhưng thuê quán ăn không nói cho tôi, cứ thế bật vô âm tín khỏi thế gian… Đệt! Bắt tôi tới tay thoải mái quá đúng không?! Đây không phỉa chuyện tình một đêm thì là cái gì! Cùng ông đây chơi trò này sao!

Lúc đó nếu không phải Kha Hiểu Hi bận bịu đến thực sự không đi được, cậu thật sự sẽ vọt tới trước mặt Phương Thiết Quân đánh hắn một trận. Sau đó qua hai ngày, Kha Hiểu Hi với ý tưởng mạnh mẽ muốn đánh hắn đã không còn, trong lòng cũng chỉ còn sót lại hậm hực.

Đích ── đích ── phía sau truyền đến âm thanh thúc giục của còi ô tô, Kha Hiểu Hi lấy lại tinh thần, phát hiện đèn giao thông sớm đổi thành màu xanh lục, hắn nhanh chóng giẫm chân ga lao đi.

Vừa qua ngã tư đường, chiếc xe vừa nãy nhấn còi cũng đuổi theo. Kha Hiểu Hi xuyên qua ghế phụ nhìn sang, xe bên cạnh cậu cũng nhanh chóng xẹt qua, tài xế đánh tay lái hướng bên cậu nhìn qua.

Nếu như bình thường gặp phải tình huống như vậy, Kha Hiểu Hi nhiều lắm là trừng trừng hoặc nói “nhìn cái gì vậy? các loại. Nhưng hôm nay không giống, bức xúc trong lòng Kha Hiểu Hi còn chưa được xả ra. cậu liền cắn răng một trận cuồng phong đuổi tới đánh tay lái đem chiếc xe kia tấp vào bên lề đường.

Kha Hiểu Hi mở cửa xe đi xuống xe, tài xế trong xe cũng đi ra ngoài.

“Con mẹ nó mày có biết lái xe hay không? ! Tự chuốc lấy phiền phức đúng không?!” Người kia mang cặp kính mắt, nhìn nhã nhặn nhưng nói chuyện rất thô lỗ.

Kha Hiểu Hi cũng không yếu thế, trực tiếp đi tới trước mặt người kia, “mày nhìn cái gì chứ? Nhìn con mẹ mày à?!”

“Tao con mẹ nó cứ nhìn mày đấy!? làm sao? Lái xe không nhìn đèn xanh đèn đỏ, cái loại ngu ngốc như mày ai dám thả ra vậy!?

“Con mẹ nó mày mới ngu ngốc! Muộn đi vài giây là tao tình nguyện, có bản lĩnh mày cứ vượt qua! Con mẹ nó mày đang muốn chạy đi đầu thai hay đang sốt ruột cướp nón tang mang vậy!?”

Người kia đưa tay túm lấy cổ áo Kha Hiểu Hi, “Mày lặp lại lần nữa!”

Kha Hiểu Hi chỉ vào lỗ mũi người kia, “Mày nhanh cút đi!”

Lời còn chưa dứt, hai người đồng thời động thủ. Người kia so với Kha Hiểu Hi thấp không ít, một quyền vung lại lại không chiếm tiện nghi, một quyền Kha Hiểu Hi đánh vào kính mắt của hắn. Người kia ô ô mặt, kính mắt rơi xuống đất. Lại ngẩng đầu lên, Kha Hiểu Hi nhìn thấy xương gò má của hắn bị bầm tím.

Người kia lùi về sau vài bước, Kha Hiểu Hi trong lòng âm thầm đắc ý: Sợ chưa? Ngu ngốc, chỉ là một tên ngốc thân cao tàn phế còn dám hả hê!

Nhưng sau một khắc, đắc ý trong nháy mắt biến thành há hốc mồm: ba cánh cửa xe kia đồng thời bị đẩy ra, ba người thanh niên to xác cường tráng từ trong xe đi xuống.

Sau hai mươi phút, Kha Hiểu Hi sưng mặt sưng mũi đem xe đậu ở ven đường. Đẩy xuống kính xe, cậu đưa đầu cẩn thận soi rọi, trong lòng sáng như gương: đây là tự mình tìm. Chính cậu cũng từng ấn còi xe rồi vượt qua người khác. Vừa nãy người kia xem ra đã hạ thủ lưu tình, chỉ có hai người ra tay, hơn nữa chỉ dùng nắm đấm động tay không động chân.

Rầm một tiếng chụp lên tấm gương, Kha Hiểu Hi bắt đầu ở trong xe tìm thuốc, tìm nửa ngày lại tìm không thấy, cuối cùng cậu một tay tóm lấy đồ vật trong rương ném ra ngoài. Tiền xu, bột giấy, thẻ hay mấy tạp vật bay sang ghế phụ sử va chạm vào cánh cửa pha lê phát sinh âm thanh leng keng leng keng cuối cùng lăn lóc xuống mấy góc xe. Kha Hiểu Hi thở dài một tiếng xoa xoa mi tâm ngã người xuống dựa vào ghế dựa.

Không phải chỉ là một Phương Thiết Quân thôi sao? Đây rốt cuộc là làm sao vậy? Lớn lên đẹp trai? Không soái đến tội ác tày trời trời long đất lở. Làm thức ăn ngon? Không ăn ngon đến mức có thể khiến người ta tìm về cảm giác mối tình đầu. Trừ những thứ đó còn cái gì? Không có, thật sự không có. Vừa làm biếng vừa bẩn thỉu, nói chuyện lại tẻ nhạt, còn có một bạn trai cũ dây dưa không rõ, dài hơn nữa thì còn có một hoa cúc suýt đâm đứt dưa chuột của mình? Chỗ nào được chứ? Không phải chỉ là một Phương Thiết Quân thôi sao? Không phải chỉ là Phương Thiết Quân thôi à?… Làm sao không bỏ xuống được cơ chứ? Xưa nay đều là cậu dằn vặt người khác, không có ai đối xử với cậu như thế, đây là báo ứng sao?

Kha Hiểu Hi một tay nện ở thùng xe bên cạnh, một tay lấy điện thoại di động. Cậu quyết định không thể tan vỡ như vậy, cậu muốn tìm Phương Thiết Quân để hỏi rõ ràng: đến cùng là hắn có ý gì.

Tiếng chuông reo bốn phía, âm thanh Phương Thiết Quân chậm rãi truyền tới từ trong điện thoại, vĩnh viễn là cảm giác như vừa tỉnh ngủ, khiến người ta đoán không ra tâm tình là tốt hay xấu.

“Alo? Hiểu Hi?”

“Là tôi.” Kha Hiểu Hi tận lực cố gắng để cho âm thanh của mình vừa bình thản vừa lạnh lẽo, không mang bất luận tình cảm gì. “Thời gian dài như vậy không thấy tin tức gì của cậu, tôi muốn hỏi xem cậu lâu nay thế nào?”

“Ách, không có chuyện gì.”

“Quán ăn thế nào rồi?”

“Tìm người sửa sang lại.”

“Cậu gần đây có bận không?”

“Ừm… Trang trí đến nhìn qua một chút.”

“…”

“Alo?”

Cảm giác uất ức bực dọc này thực sự làm người ta phát điên! Lại có thể làm như chưa từng xảy ra chuyện gì. Có thể suy nghĩ một chút xem chuyện gì đang xảy ra? Thật giống như không có gì quá mức. Kha Hiểu Hi cảm giác mình hiện tại giống như bị nhét vào túi, không đau không ngứa nhưng không thể hoạt động tứ chi. Khắp toàn thân từ trong ra ngoài đều không thể tõ rõ được sự khó chịu.

Kha Hiểu Hi thực sự không nhịn được , “Tại sao không gọi điện thoại cho tôi?”

“Ừm… Thật sự là rất bận bịu…”

“Ngay cả thời gian gọi điện thoại đều không có?!”

“Hiểu Hi, tôi bây giờ nói chuyện không tiện lắm, ngày mai…”

“Cậu đi ra ngoài một chút, tôi có lời nói cho cậu.”

“Ngay bây giờ?”

“Ngay bây giờ.”

“Bây giờ không được. Tôi… Tôi ở đây đang có người, không thể rời đi.”

“Cậu ở chỗ nào vậy?”

“Trong nhà.”

“Tần Viễn ở nhà cậu?”

“Đương nhiên không phải, cậu đừng có đoán mò.”

“Vậy tôi đi tìm cậu, đem địa chỉ cậu nhà nói cho tôi biết.”

“Ừm… Hiểu Hi, ngày hôm nay thực sự không tiện, ngày mai tôi điện thoại cho cậu nói rõ ràng được không?”

“…”

“Alo? Hiểu Hi?”

“…”

“Cậu đang nghe sao?”

“Phương Thiết Quân… Cậu là kẻ khốn kiếp!”

Kha Hiểu Hi đem điện thoại mạnh mẽ ném về phía kính chắn gió.

Sau năm phút, Kha Hiểu Hi nhặt điện thoại di động cẩn thận lau khô lại lần nữa mở máy. Lúc này cậu mới phát hiện: chính mình hiện tại ngoại trừ số điện thoại di động của Phương Thiết Quân thì cái gì cũng không biết. Nhà ở đâu không biết, cửa hàng ở đâu cũng không biết, bên người có những ai cũng không biết. Lại nghĩ ngày đó mình đang lăn lên giường gọi điện thoại cho hắn thì cậu xác định Tần Viễn ở bên người Phương Thiết Quân. Nói cách khác, mình không biết những việc này nhưng Tần Viễn trái lại lại rất rõ.

Kha Hiểu Hi bấm số điện thoại phòng tài vụ công ty.

Nghe điện thoại chính là quản lí tài vụ, Kha Hiểu Hi có chút bất ngờ, “Quản lý Lâm? Đã trễ thế này cậu còn đang làm việc sao?”

“Ách, ngày mai có mấy việc bận, bọn họ chậm chạp nên để những người khác về trước, chính mình ở lại chuyên tâm làm ít việc. Làm sao? Cậu có việc?”

“Không có chuyện gì. Chỉ là muốn hỏi một chút: chuyện là… quảng cáo tìm người mẫu diễn viên kia có phải đã chuyển thù lao rồi không?”

“Ngày mai mới thống nhất gửi tiền? Làm sao vậy? Có vấn đề gì không?”

“A, chính là… Chỗ các cậu có cho bọn họ báo cáo kinh phí không?”

“Có, ngày hôm nay tôi cùng Tần tổng mới vừa ký qus.”

“Ừm… Có thể phiền cậu giúp tôi nhìn qua bây giờ được không?”

“Nhìn cái gì? Cậu chờ một chút, tôi tìm xem.”

Kha Hiểu Hi nghe thấy được cùng âm thanh tất tất tác tác thả xuống ống nghe, một lát sau ống nghe lại bị cầm lên, “Tìm được rồi, cậu muốn tôi nhìn cái gì.”

“Quá tốt rồi, bên trên họ đăng ký thông tin gì?”

“Tôi xem một chút. A ── bởi vì đây là tiền cam kết nên chỉ có họ tên, số điện thoại, tài khoản ngân hàng với địa chỉ gia đình thôi. Có mấy người ghi trực tiếp địa chỉ công ty, cũng không có thông tin quan trọng gì.”

“Oh, tốt lắm, có thể hay không phiền cậu gửi một bản qua mail cho tôi?”

“Lúc nào?”

“Hiện tại.”

“Vội vã như vậy?”

“Ách… Là như vậy, tôi cảm thấy mấy người đó không tệ lắm, muốn giữ lại phương thức liên lạc đến khi có quảng cáo thì dùng. Tôi hiện tại đang kiểm tra tư liệu mấy người mẫu diễn viên kia, bước đầu sắp xếp chuẩn bị mà thôi.”

Những việc này giao cho cấp dưới làm không được sao? Quản lý Lâm nghĩ thầm. Có điều bình thường từ lời nói đến việc làm đều luôn thận trọng đã quen, hắn cũng không hỏi ra miệng, chỉ thoáng chần chừ một lúc.

“bản in thì tôi phải tìm, nếu không như vậy, tôi quét hình rồi gửi hình ảnh cho cậu?”

Kha Hiểu Hi bỗng nhiên nghĩ đến quản lý Lâm nếu đã ở lại tăng ca nhất định là rất bận, vừa nãy chỉ suy nghĩ muốn tìm địa chỉ Phương Thiết Quân, khẳng định làm lỡ thời gian của hắn liền lập tức giác ngộ rồi ngại ngùng.

“Ồ ── không cần, cứ như vậy đi, cậu chụp mấy bức ảnh rồi trực tiếp gửi qua cho tôi là được.”

Quản lý Lâm rất thoải mái đáp ứng.

Điện thoại di động vang lên vài tiếng, ảnh được gửi lại đây. Kha Hiểu Hi mở hình ảnh thì rất nhanh tìm thấy tên Phương Thiết Quân, theo sau là khu nào, tầng nào, phòng nào đều rõ rõ ràng ràng. Nhưng… trong hình cũng chỉ có địa chỉ Phương Thiết Quân là viết tay, hơn nữa bút tích còn cực kỳ quen mắt.

Vì có thể nhìn rõ, một mặt quản lý Lâm đều chụp ba tấm, Kha Hiểu Hi đem mấy tấm hình lướt qua liền thấy được chữ ký của quản lý và Tần Viễn. Không sai, địa chỉ Phương Thiết Quân là do Tần Viễn ghi lại, chữ viết của Tần Viễn đều một mặt nghiêng, đặc thù rõ ràng. Lúc mở hội nghị Kha Hiểu Hi đều tận mắt nhìn qua.

Không nghĩ ngợi được nhiều, Kha Hiểu Hi lập tức nhắn tin cho Quản lý Lâm: [địa chỉ Phương Thiết Quân là do Jerry viết?]

Quản lý Lâm rất nhanh trả lời: [Đúng vậy. Công ty chuyển tiền công đối với công là ghi chép sổ sách, đối với tư là gửi tiền. Gửi tiền cần địa chỉ chính xác. Buổi chiều gọi điện thoại cho Phương Thiết Quân không được nên trước hết đem danh sách cho Tần Viễn. Hắn thấy bảng biểu nhưng địa chỉ Phương Thiết Quân còn trống nên trực tiếp điền vào, hắn nói bọn họ là bạn nên quen biết lẫn nhau.]

Quản lý Lâm: [không cần khách khí.]

Đem điện thoại di động ném tới ghế phụ. Kha Hiểu Hi vốn là đã lạnh gần như tâm triệt để lạnh cóng. Sau một khắc, tay gạt, lên số, chân ga, Kha Hiểu Hi từng bước trôi chảy khởi động xe đánh tay lái.

Cậu quyết định muốn tới nhà Phương Thiết Quân, mặt đối mặt nói với hắn.

Cậu là tên khốn kiếp, tôi không để ý cậu!

Tình một đêm ông đây chơi đùa đã rất nhiều, cũng không kém cậu!

Là đàn ông thì có lời gì nên nói rõ ràng, trốn trốn tránh tránh thật vô vị!

Hiện tại cậu muốn tiếp tục đi cùng với tôi tôi cũng không chịu !

Đừng đem mình làm cao cho rằng không ai với tới được!

Cậu làm trò này rồi nói tình yêu thích đến thì đến, thích đi thì đi, nhưng đối với Kha Hiểu Hi, thiếu đánh!

Cứ như thế một đường nghiến răng nghiến lợi cân nhắc trước sau, đúng 11 giờ Kha Hiểu Hi mới đứng trước cửa Phương Thiết Quân.

chương 36 – nhất chủy mao

Chương 36: ── con người luôn có bí mật không thể nói.

“Chuyện tốt gì vậy?”

Phương Thiết Quân vô cùng thần bí cười cười, “Cậu đoán.”

Kha Hiểu Hi nghĩ một hồi, “Chuyện này làm sao đoán, cho cái nhắc nhở coi.”

“Có quan hệ với chuyện mở tiệm cơm.”

“Ừm__ mẹ cậu gọi tới, lại có quan hệ với việc mở tiệm… là Dì muốn hỗ trợ kinh phí cho cậu sao?”

Phương Thiết Quân lắc đầu, “Một người hơn 50 tuổi làm sao có khả năng hỗ trợ gì được chứ.”

“Nhưng.. Nhìn mặt cậu bỉ ổi như vậy là có quan hệ với tiền sao?”

Phương Thiết Quân cười không tỏ rõ ý kiến, gọi người phục vụ tới lấy mấy món ăn.

“Mẹ còn cho cậu tiền?”

Người phục vụ cầm thực đơn rời đi, Kha Hiểu Hi tiếp tục truy hỏi.

Phương Thiết Quân lại lắc đầu, “Là mẹ tôi đem tiền gửi vào trong thẻ, nhưng tiền là do tôi bán nhà có được, chỉ nói bà giữ hộ mà thôi.”

Kha Hiểu Hi sững sờ, “Bán nhà?”

“Ừ, là tiền bán nhà ở quê. Khi đó mở quán ăn nên kiếm được tiền mua nó, năm đó nhà còn rẻ lắm, giờ được giá không ít.”

“Nhưng hiện giờ bán nhà không cần thiết? Lại nói nhỡ may…” ánh mắt Kha Hiểu Hi dao động một hồi rồi dừng lại.

“Kinh doanh quán cơm bị thua lỗ?” Phương Thiết Quân thay cậu nói hết lời.

Kha Hiểu Hi gật đầu.

Phương Thiết Quân cười cười, “Nào có cuộc buôn bán nào chắc chắn không lỗ đây? Làm ăn bất luận to nhỏ vẫn luôn có nguy hiểm. Trông trước ngó sau thì cái gì cũng không làm được.”

“Ừm…” Kha Hiểu Hi chuyển chén trà trong tay nghĩ một hồi, “Vậy cậu dự định mở quán cơm kiểu nào? Tiệm ăn nhỏ sao?”

“Đương nhiên không phải , tôi muốn làm những món ăn riêng, có tính đặc sắc, chất lượng cao một chút, cũng có thể giao hàng, sau đó thuận lợi có thể phát triển thành đại lý chẳng hạn.”

“Trước tiên mở mấy quán?”

“Đương nhiên là một quán, cái này phải từ từ.”

“Cũng không cần nhiều tiền lắm, tùy tiện mượn bạn không phải được rồi sao, làm gì bán nhà? Có nhà để về cũng là có nơi trú chân.”

“Trưởng thành rồi, cũng không phải có cái gì cấp cứu muốn cần tiền gấp, nếu mình có thể giải quyết vẫn không nên tùy tiện mượn tiền người khác cho phiền phức. Lại nói mấy đứa bạn của tôi cũng gần như kết hôn cả rồi, bọn họ có đồng ý nhưng còn vợ thì sao, vay tiền dù sao cũng không phải chuyện thoải mái gì cho cam.”

Kha Hiểu Hi bĩu môi, “Nghĩ nhiều chuyện như vậy làm gì. Nếu thế mượn trong nhà được rồi, làm gì cần buôn với bán, dì dượng sẽ không không ủng hộ cậu.”

Phương Thiết Quân cười khổ một tiếng, “Trước tiên không nói cha tôi có thích tôi mở tiệm cơm hay không, chính là lần rời nhà này, tôi nhớ có từng nói với cậu tôi đi lần này vì cùng ông già nháo loạn một hồi mới chạy đến Bắc Kinh.”

“Cậu là đã nói. Nhưng lý do vì sao lại nghiêm trọng như vậy? Cậu phải nói cho tôi biết chứ.”

“Ừm…”

“Không muốn để cho tôi biết?”

“Thì cũng chẳng có gì không muốn để người ta biết, chính là… quá 囧.”

“Đến đây đi, dũng cảm chút, tôi gần như thích nghe 囧.”

“Bà tám Hi không hổ là bà tám Hi.”

Đúng lúc đó phục vụ vừa mang thức ăn tới, Phương Thiết Quân đem ấm trà chuyển dời sang một bên.

Người phục vụ rời đi, Kha Hiểu Hi gắp một đũa thức ăn nhét vào trong miệng, “Nói đi, tôi chờ đây?”

Phương Thiết Quân nhìn bát của cậu, “Cậu không dùng nước sôi tiêu độc à?”

“Trước khi cậu tới tôi đã sớm làm qua.”

Phương Thiết Quân cũng cầm lấy đôi đũa, “Tôi đã nói với cậu cha tôi đối với tôi đặc biệt nghiêm khắc, khắp nơi nhìn tôi không hợp mắt, còn nhớ chứ?”

“Ừ, nhớ tới.”

“Từ nhỏ đến lớn quan hệ của hai cha con tôi vẫn không ra sao, tôi không chịu đựng được phương pháp chuyên chế quân nhân của ông. Ông lại không thể chịu được tôi cà lất cà phơ phản nghịch. Vì thế sau khi có nhà tôi ít khi về nhà, cha mẹ tôi thấy tôi từng ngày từng ngày đã tự giác nên không quản nhiều, đơn giản tôi làm ăn mấy năm cũng không xen vào. Vốn cuộc sống tiêu dao tự tại an ổn cứ thế thư thái trải qua. Nhưng mà, nhân sinh vốn dĩ như vậy, trên con đường hoàn hảo thì dưới chân luôn đào cho chúng ta một cái hố to làm bản thân ngã nhào rồi trở tay không kịp. Ai__ cẩn thận ngẫm lại thì vốn là tôi xui xẻo.”

“Hả? Làm sao xui xẻo rồi?” Thừa dịp Phương Thiết Quân dừng lại uống nước, Kha Hiểu Hi vội vàng truy hỏi.

“Lúc đến Bắc Kinh tôi có một lần cùng bạn bè uống rượu, mấy đứa kia mang bạn của hắn đến, tôi cũng không quen biết, có thể là người kia dáng dấp không tệ, hơn nữa chỉ cần liếc mắt nhìn qua thì tôi đã thấy xu hướng tình dục của hắn có vấn đề. Vì thế sau khi uống rượu xong thì hai bên trao đổi số điện thoại lẫn nhau. Phỏng chừng hắn cũng nhìn ra tôi, sau đó… không cần tôi nói cậu cũng đoán ra được chuyện gì đúng không. Gặp nhau mấy lần, vốn tôi cũng không nghĩ nhiều, cứ cho rằng như trước kia là được, coi như mấy bạn tình trước kia, ước chừng vài lần qua lại là xong chuyện. Nhưng nào được như suy nghĩ của mình chứ, người anh em đó chuẩn bị kết hôn, hơn nữa vị hôn thê lại là con gái chiến hữu trước kia của cha tôi. Cái này không phải vua hố sao? Trước đây chiến hữu ông tụ hội gặp mặt chúng tôi còn ngồi trên một bàn ăn. Kỳ thực cô ấy vốn hoài nghi chồng chưa cưới của cô có đàn bà khác ngoài kia, kết quả… tôi không muốn nói tỉ mỉ, nói chung cuối cùng phát hiện ra tôi, sự tình đó truyền đến bên tai ông ấy. Ngày đó nếu không phải mẹ tôi liều mạng ngăn lại thì tôi chắc chắn bị chém thành trăm mảnh.”

Nghe Phương Thiết Quân nói xong, Kha Hiểu Hi ôm lấy đầu không nói lời nào, đưa tay muốn rót đầy chén trà.

Phương Thiết Quân một tay đè lại cậu, “Muốn cười thì cứ việc cười đi, đừng hy vọng uống trà có thể đè xuống, lại sặc.”

“Phốc ── ha ha ha ha ha ha…” Kha Hiểu Hi nện bàn cười ha ha.

Phương Thiết Quân không để ý tới cậu, mặt không cảm xúc ăn thức ăn của chính mình.

Kha Hiểu Hi cười đủ rồi, ngẩng đầu lên ho khan hai lần, “Ách khụ── trước khi chuyện này xảy ra thì trong nhà của cậu có biết cậu là gay hay không?”

“Đương nhiên không biết. Có điều mẹ tôi vẫn âm thầm hỏi tôi mấy lần có phải là tật xấu gì khó mở miệng hay không, lúc ấy tôi phủ nhận, bà cũng không hỏi nhiều nữa.”

“Thì ra như vậy.” Kha Hiểu Hi gật gù, “Khó trách cậu muốn trốn thật xa như thế. Có điều sao…”

“Cái gì?”

“Tôi không có cha nên không biết người cha như thế nào mới được coi là người cha tốt, nhưng tôi nghĩ riêng chuyện này thì chú Phương tức giận cũng đúng thôi, coi như cậu không đi thì cuối cùng ông cũng không làm gì quá đáng với cậu.”

“Chắc là không biết làm gì tôi. Nhưng nói thật ra, tôi chủ yếu không phải sợ ba tôi, chỉ cảm thấy chuyện như vậy nhất định sẽ bị rất nhiều người không biết gì về tôi làm đề tài nói chuyện lúc nhàn rỗi. Nếu như tôi chính thức come out thì không nói làm gì, nhưng… cậu nói vì sao lại thốn đến mức ấy chứ? Nói chung ở lại quê như vậy thì không thể được. Ai, đừng tiếp tục nói chuyện này , tán gẫu những chuyện khác đi.”

“Cũng tốt.” Hiểu Hi đem chiếc đũa bỏ vào bên trong răng cửa cắn cắn, “Tôi hỏi cậu: cậu bây giờ không phải thiếu tiền chứ?”

“Vẫn ổn, không thiếu. Làm gì hỏi vậy?”

“Tôi là nghĩ… Cậu mở tiệm cơm cần tiền, sau đó nếu như lại mở rộng đại lí thì còn cần nhiều tiền hơn. Vì thế cậu có phải nên bắt đầu tích góp tiền rồi không?”

Vấn đề có chút là lạ, Phương Thiết Quân nhăn mũi, “Nếu như mở đại lí còn phải dựa vào việc tích góp tiền, vậy quán ăn mở hay không mở cũng không có ý nghĩa gì. Đương nhiên muốn mở quán ăn kiếm lời vậy phải mở tiếp đại lý.”

“Ừm… Được rồi, kỳ thực tôi chỉ muốn nói: chính cậu một mình thuê một ngôi nhà quá lãng phí, không bằng…” Kha Hiểu Hi dùng sức cắn môi, “Không bằng trực tiếp chuyển về nhà tôi được rồi.”

Phương Thiết Quân trợn mắt lên, “Tôi không nghe lầm chứ?”

“Làm… Làm gì giật mình như vậy?” Kha Hiểu Hi bị hắn nhìn như thế đột nhiên trên mặt nóng lên.

“Không chê tôi gieo vạ nhà cậu?”

“Cậu có thể sửa.”

“…”

Một lát sau, Kha Hiểu Hi nhìn Phương Thiết Quân nãy giờ không nói điều gì.

“Tôi nói đùa cậu thôi, không cần cậu sửa cái gì.”

“Tôi biết.” Phương Thiết Quân đốt điếu thuốc.

“Vậy cậu ở nơi đó giả dạng thâm trầm cái gì? Còn một trưng ra vẻ mặt đau “bi”.”

“Tôi vẫn chưa thể chuyển đến nhà cậu.”

“Tại sao?” Kha Hiểu Hi có chút bất ngờ.

Phương Thiết Quân tiếp tục làm vẻ mặt đau “bi” khiến người ta nhìn thấy cũng đau “bi”, “Ừm… Bởi vì… Nói như thế nào đây?”

“Không cần phải nói , tôi rõ ràng.” Kha Hiểu Hi thay đổi vẻ mặt đúng lúc đánh gãy hắn. Phương Thiết Quân vốn dùng giọng điệu chầm chậm bây giờ lại do dự không quyết định được, giờ cậu nghe vào thấy đặc biệt chói tai. Kha Hiểu Hi cúi đầu bắt đầu chăm chú ăn cơm, không nói gì nữa.

Phương Thiết Quân muốn giải thích vài câu, nhưng suy đi nghĩ lại có lẽ nói càng không rõ ràng, cũng không nói thêm gì nữa.

Nửa bữa ăn được diễn ra trong không khí yên tĩnh mà lúng túng.

Kha Hiểu Hi càng nghĩ càng không thoải mái: ngày hôm qua còn nói cái gì muốn cùng tôi “Xác định quan hệ ổn định lâu dài”, rõ ràng chính là lừa người! Muốn thế tại sao không chịu theo tôi ở cùng nhau! Tôi đã chủ động mời tại sao còn muốn cự tuyệt? Rõ ràng hắn chỉ tùy tiện vui đùa! Tôi thực sự ăn no rửng mỡ mới hèn hạ mời hắn về nhà! Làm gì muốn nói gì mà trực tiếp bàn chuyện này chứ!?

Phương Thiết Quân mấy lần muốn mở miệng nhưng ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt xanh trắng của Kha Hiểu Hi, lời vừa đến khóe miệng gần như nuốt trở vào.

Cơm nước xong hai người đồng thời đi ra ngoài.

Kha Hiểu Hi vốn dự định sau khi ăn xong mang Phương Thiết Quân đến công ty nhìn đoạn video đã cắt ghép xong, nhưng giờ này cậu chỉ đứng ngoài tiệm cơm nói câu “Tôi trở về công ty” gần như trực tiếp đi về phương hướng công ty mình.

“Hiểu Hi!” Phương Thiết Quân gọi cậu lại.

Kha Hiểu Hi dừng bước mặt không cảm xúc quay đầu lại, “Làm gì?”

“Tăng ca đừng quá muộn, chú ý thân thể.”

“Ừ, biết rồi.”

Đáp ứng một câu, Kha Hiểu Hi quay đầu trở lại tiếp tục hướng về công ty đi đến, Phương Thiết Quân đứng tại chỗ vẫn nhìn tấm lưng kia dần biến mất ở trước tầm mắt của mình mới tầng tầng thở dài: Kha Hiểu Hi mới vừa nói hắn chuyển tới đã làm hắn rất cao hứng, hắn cũng muốn trực tiếp dời nhà. Nhưng mà…

Lăng lăng đứng đó nửa ngày, Phương Thiết Quân lấy điện thoại di động ra, ở trên màn ảnh kéo kéo một lúc, cuối cùng hắn đem điện thoại di động của mình một lần nữa thả lại trong túi.

chương 35 – nhất chủy mao

Chương 35:── không làm kẻ trộm, cũng chột dạ.

Tắm xong, dưới sự kiên trì của Kha Hiểu Hi, Phương Thiết Quân đã tìm người phục vụ khách sạn thay đổi ga giường và chăn mền, sau đó hai người đồng thời thư thư phục phục nằm trở lại giường.

“Oap ── ha ha ──” Kha Hiểu Hi đánh cái ngáp thật dài.

“Cậu thực sự hào phóng, thời điểm đổi ga trải giường cũng không đỏ mặt chút nào.”

“Có cái gì mà đỏ mặt? Người ta đã sớm nhìn quen tất nhiên sẽ không cảm thấy kinh ngạc.”

“Bởi vì cậu là khách quen”

“Đừng nói nhảm. A ── a a ── mau mau nằm úp sấp xuống mới tốt… Lúc nãy cậu nói muốn giữ lời.”

Phương Thiết Quân lau nước mắt ở nơi khóe mắt Kha Hiểu Hi lúc ngáp ra, “Mới vừa tắm xong cậu không mệt mỏi sao?”

“Không mệt.”

“Nhưng tôi nhìn cậu thật giống như rất mệt mỏi.”

“Không mệt mỏi.”

“Vậy cậu nhắm mắt lại làm gì?”

“…”

“Đang ngủ?”

“Không có, nhắm mắt lại… Sờ sờ… Càng…”

Cánh tay Kha Hiểu Hi khoát lên trước ngực hắn xoa xoa rồi bất động, Phương Thiết Quân quay đầu liếc mắt nhìn, kéo chăn đắp lên thân thể của hai người.

Lúc tỉnh dậy đã là 10h sáng ngày hôm sau, lúc Kha Hiểu Hi mở mắt ra thì Phương Thiết Quân đang ở trong phòng rửa mặt.

“Cậu làm sao không gọi tôi sớm hơn một chút ?!” Kha Hiểu Hi với cái mông trần vọt tới trước mặt Phương Thiết Quân.

“Phốc ──” Phương Thiết Quân nhổ ra bọt kem đánh răng trong miệng, “Tôi cũng vừa tỉnh.”

“Vậy lúc cậu tỉnh rồi cũng có thể lập tức gọi tôi!”

“Tôi nhìn thấy cậu ngủ ngon như vậy, muốn cậu ngủ thêm một lát.”

“…”

“Làm sao vậy? Có chuyện gì cần dậy sớm sao?”

Kha Hiểu Hi nhảy vào phòng vệ sinh mở vòi bông sen chuẩn bị rửa mặt, “Muốn đến công ty sớm một chút.”

“Ngày hôm qua vỗ tới trễ như vậy, ngày hôm nay không thể nghỉ ngơi một chút sao?”

“Không được, lúc chỉnh sửa mấy cuộn phim tôi phải cật lực chú ý.”

“Có thật gấp như vậy?”

“Có.”

“Cậu…”

Kha Hiểu Hi vừa nhấc cánh tay thì nước trên cánh tay liền vung vào người Phương Thiết Quân, “Cậu cái gì cậu? Nhanh chóng đem kem đánh răng lau khô đi, vẩy vẩy làm cả tôi cũng như muốn bắn đầy vào miệng rồi.”

Phương Thiết Quân cười lấy qua khăn mặt tùy tiện xoạt hai cái, “Cậu không vội à?”

Kha Hiểu Hi nâng nước vốc lên mặt vài cái, ngẩng đầu lên, “Cậu đừng hả hê, muốn tôi đến công ty trễ đúng không? Xong việc này tôi xử lý cậu nhớ kỹ đấy, chờ quảng cáo xong xuôi.”

“Làm xong? Làm xong cậu muốn làm gì?”

“Làm gì? Cậu giả ngốc cái gì? Chờ tôi hết bận liền đem đem cậu nhốt trong nhà tôi một tháng, chỉ có thể ở lại trên giường, chỗ nào đều không cho đi.”

Nói xong Kha Hiểu Hi cúi đầu chăm chú rửa mặt. Phương Thiết Quân nín cười ở trên cái mông trắng nõn trắng nà của cậu vỗ một cái, “Được, nghe lời cậu.”

Thu dọn xong Kha Hiểu Hi không để ý tới ăn cơm liền vội vội vàng vàng trả phòng, hai người một về nhà một trực tiếp tới công ty.

Trên đường Kha Hiểu Hi âm thầm lải nhải: tôi đây một người thuê phòng khóc lóc hô hoán gọi người ta đến bên người ăn sạch sành sanh, chính mình đến một mao tiện nghi cũng không chiếm được… Đệt, này cái thể loại gì đây?

Đến công ty Kha Hiểu Hi thẳng thắn đến phòng biên tập.

“tư liệu sống hôm qua đâu? Đã đưa tới chưa?” Kha Hiểu Hi đứng trước gõ cửa hỏi.

Biên tập nghiêng đầu ra nói, “đã đưa tới, đang chờ anh xem.”

“Được.” Kha Hiểu Hi nhấc chân liền muốn hướng vào trong phòng.

Biên tập còn nói: “Vừa nãy Jerry sang đây, anh ta bảo anh tới chỗ anh ấy một chuyến.”

Kha Hiểu Hi nhíu mày, “Đến lúc nào?”

“Có lẽ hai tiếng trước đi.”

“Xem xong tư liệu sống hắn nói cái gì?”

“Không nói gì, nói tôi xem qua một lần rồi anh ấy cầm đi.”

Trong lòng Kha Hiểu Hi thấy không thoải mái, cảm giác giống như đang muốn uống thuốc lại bị người đưa tay giảo qua.

Thời điểm Kha Hiểu Hi gõ cửa Tần Viễn đang xem cuộn phim, hắn ấn tạm dừng, hình ảnh đang dừng ở lúc Phương Thiết Quân liếm láp sữa nơi khóe môi Mễ Nhạc.

“Mời vào.”

Cửa bị đẩy ra, Kha Hiểu Hi xuất hiện ở cửa, “Tìm tôi?”

Tần Viễn gật gù lại dùng cằm hếch xuống cái ghế đối diện.

Kha Hiểu Hi nghênh ngang đi tới bên ghế giống như thường ngày toàn thân thả lỏng bắt đầu ngồi xuống. Nhưng là sau một khắc:

“Tê ── a!” Kha Hiểu Hi như ngồi phải đinh cứ thế nảy lên.

Ghế trong văn phòng của Tần Viễn thuộc loại ghế cứng, động tác Kha Hiểu Hi quá nhanh vửa vặn đụng phải hoa cúc bị “tàn phá” tối qua.

“Cậu… Làm sao vậy?” Tần Viễn giật mình nhìn Kha Hiểu Hi.

Kha Hiểu Hi hít sâu một hơi rồi nặn ra nụ cười, “Không… Không có chuyện gì. Mấy ngày nay bị nhiệt, mông vì thế nên mọc mụn, vừa nãy đã quên, vừa vặn ngồi vào.”

“Ách, vậy cậu lấy chiếc nệm trên sô pha ngồi đi.” Tần Viễn chỉ chỉ sô pha cách đó không xa.

Kha Hiểu Hi lắc đầu một cái, “Không cần, có chuyện gì cậu nói đi, tôi đứng là được.”

“Ừ, cũng tốt, sẽ không nói quá lâu. Tôi chỉ muốn hỏi hành trình cùng kế hoạch quay chụp của cậu với Lý Mặc Hàm, tôi cần sắp xếp thời gian cùng mạng lưới truyền thông đưa tin.”

Ánh mắt Kha Hiểu Hi rơi xuống trên máy tính Tần Viễn, ” Kế hoạch quay chụp cùng hành trình cái gì đó thì bên tổ chúng tôi đều có.”

Tần Viễn đóng lại hình ảnh tạm dừng trên máy tính đẩy đến trước mặt Kha Hiểu Hi.

Hắn muốn Kha Hiểu Hi lấy thời gian biểu ra, “Ừm, đây là kế hoạch quay chụp, còn thời gian cuối…”

Điện thoại di động của Kha Hiểu Hi bỗng nhiên vang lên, hắn đem điện thoại móc ra liếc mắt nhìn: là Phương Thiết Quân. Do dự một chút, hắn đem điện thoại đánh ngắt.

Tần Viễn không để ý, một bên nhìn bảng biểu trên màn ảnh một bên chờ Kha Hiểu Hi nói hết lời.

“thời gian chụp ngoại cảnh chờ tôi cùng…” Điện thoại di động vừa vang.

“Xấu hổ.” Kha Hiểu Hi cười cười lần thứ hai cắt đứt.

Tần Viễn liếc mắt nhìn hắn.

“Thời gian chụp ngoại cảnh chờ tôi cùng Lý Mặc Hàm liên lạc xem bên kia cậu ta…”

Điện thoại di động lần thứ ba vang lên.

Tần Viễn làm cái thủ thế ra hiệu bảo Kha Hiểu Hi nghe điện thoại.

Hết cách rồi, Kha Hiểu Hi không thể làm gì hơn là đem điện thoại chuyển đến. Hắn vốn dự định đi ra ngoài nói, nhưng lại nghĩ đến ngoài cửa có trợ lý Tần Viễn tiểu Trương, nếu đi xa ra khu vực làm việc thì địa phương thanh tinh nhất chính là nhà vệ sinh.

“Tôi tránh một lát?” Thấy Kha Hiểu Hi lộ ra biểu hiện khó xử, Tần Viễn đứng lên.

Nào có đạo lý khách đuổi chủ ra ngoài, Kha Hiểu Hi vội vàng đem hắn ấn xuống, “Không cần không cần.”

“Này? Làm gì luôn ngắt điện thoại tôi?” Trong điện thoại di động truyền đến âm thanh Phương Thiết Quân.

Điện thoại di động có hiệu quả âm thanh không tồi, Kha Hiểu Hi xác định Tần Viễn không nghe thấy, “Không có, tôi đây có chút chuyện.”

“ách, không quấy rối đến cậu chứ?”

“Không quan trọng lắm, có chuyện gì cậu nói đi.”

“Có đau hay không?”

Đệt! Kha Hiểu Hi ở trong lòng mạnh mẽ mắng một câu, nhưng nhìn thấy Tần Viễn đang nghiên cứu hình ảnh trên máy tính cùng với bảng biểu quay chụp, cậu chỉ có mặt không cảm xúc cũng không mang bất luận cảm tình gì đáp một câu, “Cũng còn tốt.”

“Vậy là được. Tôi muốn nói cho cậu biết nếu như thực sự không thoải mái, có thể đến tiệm thuốc bên cạnh mua cao trị sang, có người nói hiệu quả cũng không tệ lắm.”

Kha Hiểu Hi cắn răng tiếp tục bất động thanh sắc trả lời: “Ừ, không có chuyện gì, không cần.”

“Vậy cũng tốt. Cậu buổi tối có việc gì không, cùng nhau ăn cơm tối?”

“Tôi khả năng phải tăng ca.”

“Vậy cũng có thể ăn cơm.”

“Tôi ở công ty ăn qua loa là được.”

“Như vậy sao được? Ừm… Như vậy đi, tôi đi tìm cậu, ở phụ cận công ty tìm một chỗ ăn, cũng thuận tiện khảo sát.”

Nếu không có đại sự lửa gần lan đến nhà thì Tần Viễn bình thường cũng không tăng ca, tối ăn ăn uống có lẽ sẽ không đụng đến hắn, “được, gần xong việc tôi gọi qua cho cậu.”

Cúp điện thoại Kha Hiểu Hi ngắm nhìn Tần Viễn: tại sao tôi lại lén lén lút lút giống đã làm việc gì không thể lộ ra ngoài? Tôi vừa không có lỗi với hắn, lại không có lỗi với Thiết Cúc, này trong lòng làm gì như có quỷ vậy…

Tần Viễn ngẩng đầu, “Gọi xong ?”

“A? Ừm.”

“Cậu mới vừa nói cái gì?”

“Cái…cái gì nói cái gì?”

“Cậu nói cùng Lý Mặc Hàm liên lạc sau đó thế nào?”

“Ồ! Đúng! Sau đó tôi xem tình huống bên biên tập rồi nói cho cậu biết thời gian cuối cùng được không?”

“Được. Nhanh lên đi.”

“Muộn nhất ngày mai.”

“Được.”

Rời khỏi văn phòng Tần Viễn, Kha Hiểu Hi hướng về phía phòng biên tập đi tới, trên đường nhớ tới điện thoại Phương Thiết Quân liền có chút dở khóc dở cười, có điều Phương Thiết Quân còn nhớ ước định cùng ăn cơm đã làm cậu vui vẻ, lại nghĩ tới giọng điệu lạnh nhạt lúc nãy của mình, lúc ăn cơm phải giải thích một chút.

Nghĩ đi nghĩ lại đã đến phòng, biên tập hiện giờ đang xem video quay ngày hôm qua, trong video chính là Phương Thiết Quân để trần cánh tay mang theo một thân bơ, bột mỳ, bánh gato được đặc tả rõ nét qua màn ảnh, kéo ra rồi đặc tả, cứ như vậy làm rất nhiều lần.

Kha Hiểu Hi yên lặng đứng sau, trong đầu nhảy lên từ ngữ đang lưu hành hiện giờ: 360 độ không có góc chết.

Buổi tối, xem thấy người công ty đã đều về gần hết, Kha Hiểu Hi mới gọi điện thoại cho Phương Thiết Quân. Bọn họ cùng nhau hẹn ở quán cơm bên cạnh cao ốc, Kha Hiểu Hi tới trước, không quá 15 phút thì Phương Thiết Quân cũng tới.

Kha Hiểu Hi nhìn Phương Thiết Quân từ ngoài cửa đi vào trong lòng không biết có cảm giác không tên gần như sinh ra một loại ngượng ngùng cùng đắc ý rót đầy hỗn tạp đan xen đến tâm tình phức tạp.

Phương Thiết Quân đi thẳng tới trước mặt Kha Hiểu Hi, sau khi ngồi xuống liền tập trung nhìn kỹ trên khuôn mặt của cậu.

Kha Hiểu Hi bị hắn nhìn một lúc lăng lăng sờ soạng trên mặt, “Trên mặt tôi có gì sao?”

“Không có.”

“Vậy cậu nhìn cái gì chứ?”

“Tôi đang nhớ lại dáng vẻ cậu tối hôm qua.”

“Cút đi!”

“Ha ha ha ha! Gọi món chưa?”

“Bếp trưởng Phương còn không tới tôi nào dám tùy tiện gọi chứ.” Kha Hiểu Hi đem thực đơn bên cạnh đưa tới trước mắt Phương Thiết Quân.

Phương Thiết Quân tiếp nhận thực đơn rồi lật qua lật lại hai lần thì điện thoại di động vang lên.

“Alo? Mẹ…” Trong tiệm cơm bật âm nhạc có hơi ầm ĩ, Phương Thiết Quân tiếp cú điện thoại rồi đứng lên đi về phía cửa ngoài.

Sau mười phút Phương Thiết Quân trở về với ánh mắt lấp lánh hữu thần, trên mặt phát ra hồng quang.

“Dì gọi tới ?” Kha Hiểu Hi hỏi.

Phương Thiết Quân một lần nữa ngồi xuống, “Ừm.”

“Có chuyện gì tốt sao?”

“Làm sao cậu biết?”

“Trên mặt cậu viết vậy.”

“Cái gì?”

“Tiểu nhân đắc chí, đắc ý vênh váo.”

“Hắc hắc hắc hắc…”

“Chuyện tốt gì vậy?”

Phương Thiết Quân vô cùng thần bí cười cười, “Cậu đoán.”